Liệu người Mỹ có thể thoát khỏi cơn nghiện đường của mình?

0

Những tác hại xấu của đường đối với sức khỏe con người được cho là đã bị xuyên tạc bởi các nghiên cứu được thực hiện bởi ngành công nghiệp sản xuất đường

Đầu tháng nay, tờ báo New York Times đã tung ra tin tức làm chấn động giới dinh dưỡng trên thế giới đó là việc các công ty sản xuất đường đã trả tiền cho những nhà khoa học của trường đại học Havard để họ thay thế các nghiên cứu mà tố cáo đường chính là nguyên nhân dẫn đến các vấn đề về tim mạch thành chất béo. Như đã được nêu bởi một báo cáo được công bố trên tạp chí y khoa JAMA, các tài liệu được phát hiện bởi Cristin E. Kearns, một nghiên cứu sinh sau tiến sỹ tại UCSF, tại Harvard và đại học Illinois cho thấy sự liên quan giữa Hiệp hội đường mía và 3 nhà khoa học ở Harvard.

Âm mưu của ngành công nghiệp chế tạo đường

Các nhà khoa học, bao gồm tiến sỹ Mark Hegsted, người mà sau này được bầu làm người đứng đầu về vấn đề dinh dưỡng của Bộ nông nghiệp Hoa Kỳ và tiến sỹ Fredrick J.Stare, người từng giữ chức vụ trưởng khoa dinh dưỡng của trường đại học Harvard, đều được trả tiền để thực hiện nghiên cứu năm 1967 trên tạp chí Y khoa của New England nhằm hạn chế tối đa các mối liên hệ giữa đường và bệnh tim mạch.

Tiến sỹ Hegsted đáp trả rằng: “Chúng tôi nhận thức được mối quan tâm đặc biệt của bạn và sẽ cố gắng hết sức có thể để nghiên cứu về vấn đề đó”.

Tiến sỹ Stanton Glatz, giáo sư tại UCSF người chịu trách nhiệm cho bài viết trên tạp chí JAMA đã giải thích với tờ New York Times rằng: “Các nhà sản xuất đường đã vô cùng khôn ngoan bởi khi đọc qua những bài viết đặc biệt là những bài được xuất bản trên tạp chí nổi tiếng thì nó có xu hướng sẽ định hình các cuộc thảo luận khoa học và chính những cuộc thảo luận bị bóp méo ấy đã mang lại những ảnh hưởng hết sức tồi tệ cho xã hội Mỹ nói chung”.

Thạc sỹ Susan Pierce Thompson, một nhà khoa học về não và nhận thức và cũng là chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý về ăn uống cũng giải thích thêm: “Cái mà những nhà khoa học trên đã làm đã làm biến chất các cuộc thảo luận về vấn đề chất béo đối với sức khỏe con người trong suốt nhiều thập kỷ qua, đã khiến đường có thể dễ dàng vượt qua khỏi sự kiểm tra mà dễ dàng đi thằng vào các sản phẩm được đóng gói trên thị trường và khuyến khích người dân Mỹ trách xa khỏi chất béo dưới dạng carbohydrate đơn giản có lợi cho sức khỏe: kem không béo, bánh quy không béo và các loại chất béo không béo khác”.

Thực trạng về sức khỏe cộng đồng

Tuy nhiên, ngày càng nhiều các nghiên cứu được đưa ra đã chỉ ra các lợi ích của những chất béo nhất định trong chế độ ăn của chúng ta cũng như các hậu quả đáng báo động cho sức khỏe khi sử dụng nhiều đường. Từ sự giống nhau đáng sợ giữa hảnh hưởng của đường lên não bộ và cơ thể với những ảnh hưởng của việc nghiện ma túy với việc gia tăng hormone insulin và các bệnh về trao đổi chất đã khiến sự việc trở nên rõ rang rằng sự sai lệch so với sự thật này đã đưa nước Mỹ đến với vấn đề mà họ đang phải đối diện ngày nay- thảm họa về căn bệnh béo phì

Với hơn 70% người trưởng thành được xếp loại và bị thừa cân hoặc béo phì, theo nghiên cứu năm 2014 bởi Trung tâm kiểm soát dịch bệnh thì nổi ám ảnh của thị trường về thức ăn ít chất béo chẳng giúp ích gì trong việc giảm tỉ lệ bệnh béo phì ( sự thật là, người Mỹ chỉ bắt đầu mập hơn từ 25 năm trước). Và chứng cứ mới đó đã chứng minh rằng có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp tác hại của đường.

Thực trạng về sức khỏe cộng đồng

Vai trò của đường trong thảm họa béo phì

Một cách để chứng minh đường cần chịu trách nhiệm trong thảm họa về bệnh béo phì chính là bằng sự gia tăng mức độ insulin tiêu chuẩn trong cơ thể. Thompson đã nói rằng: “Thậm chí ở trẻ nhỏ tuổi còn đi học, lứa tuổi có mức độ tiêu chuẩn ổn định thì cũng có sự gia tăng lớn gần 45% trong tiêu chuẩn về ínuslin”

Chính sự gia tăng đó đã ngăn cản sự hấp thụ lectin, hormone chịu trách nhiệm cho việc thông báo rằng cơ thể đã no từ não bộ.

Thompson giải thích rằng: “Nếu bạn nghĩ về nó theo chiều hướng của sự tiến hóa thì nó không thực sự có nghĩa rằng não bộ sẽ để cho cơ thể bạn ngồi đó và ăn đến khi nào trở nên béo phì- vì chằng có thứ gì có liên hệ chặt chẽ hơn đến cái chết bằng bệnh béo phì cả. Vì vậy não đã hình thành một cơ chế để thông báo với chúng ta rằng cần phải ngừng ăn và cơ chế đó chính là lectin. Nó sẽ thông báo rằng: bạn không có đang đói và cần phải đi luyện tập, đồng thời nó sẽ sản sinh ra cảm giác sâu sắc về sự hạnh phúc.”

Vậy tại sao chúng ta không thể cho những người bị bệnh béo phì lactin? Bởi vì não sẽ không bao giờ có thể sản sinh ra chúng nếu cơ thể tiêu thụ quá nhiều đường. Thompson nói rằng: “Lectin được tạo ra bởi các tế bào chất béo. Bạn càng nặng bao nhiêu thì sẽ càng có nhiều lectin được sản sinh. Vì vậy những bệnh nhân béo phì thực chất có rất nhiều lectin trong máu. Nhưng rồi nó mất đến 10 năm để chúng ta biết được chuyện gì đang diễn ra- đó chính là insulin đã ngăn chặn lectin ở trong não và vùng dưới đồi. Vậy chuyện xảy ra chính là bạn có một bộ não mà luôn thể hiện những dấu hiệu sinh học rằng bạn đang đói thậm chí khi bạn đang mắc bệnh béo phì”.

Vai trò của đường trong thảm họa béo phì

Chúng ta sẽ phải làm gì?

Liệu chúng ta có phải chịu đựng như xã hội đang làm? Theo như Thompson, mọi chuyện ban đầu có vẻ tồi tệ trước khi chúng tốt hơn, với 1 phần 3 số trẻ em đang lớn lên và mắc phải căn bệnh tiểu đường thì vẫn có ánh sáng ở cuối con đường khi một nghiên cứu đã chỉ ra rằng: “Nếu bạn ngừng ăn đường và bột thì mức tiêu chuẩn của insulin sẽ được giảm xuống”.

Và nó không chỉ giúp giảm lượng insulin (cái mà chuyển đôi trong cơ thể bạn thành glucose, hay còn gọi là đường) mà nó còn giúp hồi phục lại lượng dopamine mà cơ thể bạn có thể hấp thụ. “Khi bạn ăn nhiều đường, các cơ quan hấp thụ dopamine của cơ thể sẽ mất kiểm soát hoặc biến mất, cũng như những gì xảy ra với việc nghiện ma túy, nhưng việc dopamine mất kiểm soát có thể bị đảo ngược nếu bạn ngừng ăn đường.”

Đối với Thompson, mọi chuyện sẽ khó khan hơn để đối phó với chứng nghiện đường của mọi người và hạn chế các tác hại to lớn đối với sức khỏe hơn là chỉ thay đổi chế độ ăn uống của một vài cá nhân. Bà tin rằng, một phong trào sẽ phải diễn ra tương tự như phong trào chống hút thuốc. “Mọi người vẫn hút thuốc, nhưng chí ít là ít người hơn. Bây giờ chúng ta đã hình thành được một xã hội mà dễ chịu và đáng sống cho những người không hút thuốc. Sẽ rất khó chịu để sống như một người kiêng đường hoàn toàn trong xã hội bây giờ”.

Vậy làm thế nào để loại bỏ đường? Thompson đã cố gắng để tạo nên một phong trào được gọi là Bright Line Eating khi mọi người được khuyến khích sống với “bright lines”, hoặc những hạn chế nhất định, chống lại việc ăn đường và bột mì cũng tương tự như cách chúng ta đặt ra những hạn chế nhất định cho việc hút thuốc.

Nhưng nếu bạn chưa sẵn sàng cho việc này hoặc muốn nuông chiều bản thân trong việc loại bỏ đường và bột ra khỏi bữa ăn hằng ngày thì chúng tôi cũng sẽ chia sẻ những thông tin bổ ít từ chuyên gia dinh dưỡng yêu thích của chúng tôi Maggie Moon. Maggie Moon nói rằng: “Phần khó nhất trong việc từ bỏ đường và bột tinh chế chính là khí chúng có mặt ở khắp mọi nơi trong thức ăn và chúng ta cần phải nổ lực lớn để hạn chế chúng”

Với suy nghĩ đó trong đầu, Moon đã đưa ra lời khuyên là hãy cố gắng tuân theo các tiêu chuẩn an toàn bằng cách chỉ tiêu thụ những loại đường tự nhiên, không tinh luyện mà đến từ trái cây, rau quả, đạu và ngũ cốc. Cũng nhớ trách cả bột tinh chế, cái mà không hề chứa các vi chất dinh dưỡng để cơ thể vận hành một cách tối ưu.

Bạn nghĩ thế nào?

Bạn đã phản ứng thế nào khi biết được mưu đồ của các nhà xản xuất đường? Bạn có cảm thấy ngạc nhiên về vai trò của đường đối với việc béo phì không? Bạn có bao giờ cố để từ bỏ đường khỏi chế độ ăn của mình? Hãy chia sẻ suy nghĩ và bình luận của mình nhé.

Content Protection by DMCA.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here